Sáng sớm.
Triệu Ất chậm rãi mở mắt trên chiếc sô pha cũ nát.
Ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ treo tường, hắn chậm chạp và khó nhọc ngồi dậy. Khung sô pha lâu năm phát ra tiếng cọt kẹt. Đến lúc ngồi thẳng được người lên, hắn đã vã mồ hôi hột.
Hắn cởi áo, bước tới trước tấm gương đứng hẹp dài. Trong gương phản chiếu một vết roi gớm ghiếc vắt ngang lưng. Phần da thịt rách toác không hề có dấu hiệu lành lại, ngược lại, những dòng chú văn đen kịt quanh vết thương càng lúc càng ăn sâu vào da thịt.




